Old school Easter eggs.
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


 phan 56

 Chương 153: Đến nơi hẹn
"Vậy sao chàng còn phong ta làm Tiên phi? Không sợ thần tiên tỷ tỷ của chàng trách chàng sao?"
Đông Phong Túy khẽ nở nụ cười.
“Là nàng ấy không xuống đây, sao lại trách ta? Bộ dạng nàng khi đó, thật buồn cười."
Đông Phong Túy ngẩng mặt nhìn lên không trung.
Bầu trời rất quang đãng, quang đãng như ngày ấy Cổ Lạc Nhi đến bên hắn.
Thần tiên tỷ tỷ không nói sai, đúng là sẽ có một tiên tử đến bên hắn.
Lạc Nhi, nàng chính là tiên tử của ta.
Đông Phong Túy nhẹ nhàng nói với chính mình.
Lúc đầu tiên tử trần tục, không, không đúng, là đôi mắt của hắn trần tục, mới không phát hiện ra.
Từ nay về sau, hắn sẽ dùng cả đời này che chở cho nàng.
Chợt nghe thấy Cổ Lạc Nhi hét to một tiếng.
"Á, không xong rồi, nước sông chảy mạnh quá, y phục của chàng bị cuốn đi rồi."
Đông Phong Túy lấy lại tinh thần, nhìn phía mặt sông, thấy y phục của mình đang trôi càng ngày càng xa.
"Thật xin lỗi, về sau ta sẽ đền chàng bộ khác."
Cổ Lạc Nhi đứng dậy.
"Ta còn chưa học xong, ta phải vào đây."
Đông Phong Nhi kéo nàng.
"Lạc Nhi, chúng ta đã vượt qua thử thách để ở bên nhau, sư phụ nàng sẽ không ngăn cản nữa. Chúng ta có thể rời khỏi đây rồi."
Cổ Lạc Nhi đẩy tay hắn hắn.
"Ta còn chưa học được võ công của sư phụ, tạm thời vẫn chưa muốn đi."
"Vậy độc trong người nàng thì sao?"
"Sau hãy nói."
Cổ Lạc Nhi còn chưa nói xong, người đã vọt vào trong phòng.
Nàng không dám tiếp tục ở lại.
Nàng không muốn để Đông Phong Túy thấy dáng vẻ khổ sở của nàng.
Nàng không muốn để hắn tưởng rằng, nàng rất quan tâm đến hắn.
Hắn thích thần tiên tỷ tỷ của hắn, thì cứ thích đi, nàng không quan tâm.
Đông Phong Túy hậu tri hậu giác tỉnh ngộ lại, hung hăng vỗ một chưởng lên đầu mình, nâng bước đuổi tới.
Cổ Lạc Nhi khép cửa phòng lại.
Đông Phong Túy nhìn qua cửa sổ, thấy nàng đang đưa lưng về phía hắn, khoanh chân ngồi trong phòng.
"Lạc Nhi, nàng hiểu lầm ta."
Đông Phong Túy muốn giải thích.
Nhất thời lại không biết giải thích thế nào.
Cổ Lạc Nhi quay lưng về phía hắn nói: "Ta phải luyện công rồi, chàng đừng quấy rầy ta."
Đông Phong Túy buồn bã đứng một lúc lâu.
Chợt nhớ tới một việc quan trọng, vội chạy tới bờ sông, tìm kiếm trên dòng nước.
Cuối cùng, ở bên cạnh một cây bông súng, cũng tìm được bộ y phục bị cuốn đi.
May là được lá bông súng chặn lại.
Đông Phong Túy vui mừng vớt nó lên, nhảy sang bờ bên kia, treo lên một cành cây để hong khô.
Đông Phong Túy vừa rời đi không lâu, Liễu Thúy Yên đã trở lại.
Mang về một túi đồ thật lớn.
"Lạc Nhi, " Liễu Thúy Yên cao hứng nói, "Con xem sư phụ mua về cho con cái gì này?"
Từ sau khi Cổ Lạc Nhi bái bà làm sư, bà rất là cao hứng.
Cổ Lạc Nhi không đành lòng làm bà phật ý, đành phải cố giả vờ cười đến xem những thứ bà mua cho mình.
Đến giờ nấu cơm, Cổ Lạc Nhi đột nhiên nảy ra một ý.
Đoạt lấy đồ ăn trên tay Liễu Thúy Yên.
Nói: "Sư phụ, để con làm đi."
Liễu Thúy Yên lập tức đoạt lại đồ.
"Thôi để sư phụ làm, cơm con nấu thể ăn sao?"
Cổ Lạc Nhi xấu hổ nói: "Con học làm là được."
Nàng chưa từng làm cơm, luôn ăn đồ sư phụ nấu, rất không có ý tứ.
Bởi vậy, đã từng tự tuyên bố làm một bữa, kết quả Liễu Thúy Yên chỉ ăn một miếng liền xắn tay áo làm lại.
Rút kinh nghiệm từ đó, nói gì Liễu Thúy Yên cũng không chịu để Cổ Lạc Nhi nấu cơm.
Chỉ để nàng quét dọn phòng.
Cổ Lạc Nhi đành phải nói: "Vậy, để con làm cơm của chàng đi."
Liễu Thúy Yên đến đây hào hứng.
"Ý kiến hay đấy. Nếu nó có thể ăn cơm con làm, thế thì vượt qua khảo nghiệm rồi."
Cổ Lạc Nhi nén giận trong lòng.
Sư phụ, cho dù đúng là thế, bà cũng đừng nói trắng ra như vậy chứ.
Tức tối bất bình lấy đồ ăn để nấu.
Nàng đang rất tức giận.
Cùng nhau lâu như vậy, nàng đã đem cả lòng mình vào, mới biết rằng, hóa ra mình chỉ là thế thân của người khác.
Hóa ra, người Đông Phong Túy yêu, là thần tiên tỷ tỷ kia của hắn.
Chỉ là vì không có được thần tiên tỷ tỷ, mới thế mình vào ấy.
Tốt xấu gì nàng cũng rơi xuống từ trên trời, xem như là người giống với thần tiên tỷ tỷ nhất.
Khó trách hắn không hỏi đến lai lịch của mình.
Cổ Lạc Nhi xót xa tự thương cảm, hung hăng thả một nắm muối, một nắm ớt vào trong đồ ăn.
Nàng rất biết khẩu vị của Đông Phong Túy, biết hắn chỉ ăn được đồ thanh đạm.
Liễu Thúy Yên ở một bên nhìn, chậc chậc lên tiếng.
"Lạc Nhi, hôm nay nó tới tìm con à? Chọc giận con sao?"
Cổ Lạc Nhi mạnh miệng nói: "Con chẳng thèm giận chàng."
Liễu Thúy Yên cười tít mắt.
"Theo ta thấy, nên cho thêm chút bột tiêu nữa là được."
"Con cũng cảm thấy thế."
Cổ Lạc Nhi lập tức theo lời thả một nắm bột tiêu.
Sau khi Cổ Lạc Nhi làm xong, Liễu Thúy Yên bất chấp ăn cơm, lập tức đi đưa cơm cho Đông Phong Túy.
Cổ Lạc Nhi chống cằm, ngồi chờ dưới mái hiên.
Không lâu sau, đã thấy vẻ mặt Liễu Thúy Yên đầy kinh ngạc xách giỏ về.
"Chàng có ăn không?"
"Nó ăn hết rồi."
"Toàn bộ?"
"Toàn bộ. Kể cả mấy thứ con cho gia vị lung tung vào.”
Liễu Thúy Yên còn chưa nói xong, Cổ Lạc Nhi đã phi thân đi đến bên sông, sau đó chạy vài bước qua sông, chạy đến mảnh đất Đông Phong Túy trồng rau.
Liễu Thúy Yên há to miệng.
Lâu sau mới nói: "Nha đầu kia, cả sông cũng vượt qua được."
Rầu rĩ không vui trở lại trong phòng, không có khẩu vị mà ăn cơm.
Xem ra, bà lại phải sống cô đơn một mình rồi.
Vừa rồi, thời điểm Liễu Thúy Yên đi đưa cơm, Cổ Lạc Nhi đặc biệt chú ý con đường bà đi qua.
Cổ Lạc Nhi nội lực thâm hậu, tất cả chiêu thức võ công chưa được học bao giờ.
Chỉ cần Liễu Thúy Yên giảng giải một chút, là nàng có thể sử dụng.
Tiến triển rất nhanh.
Lại học tiếp toàn bộ võ công, dung hợp thông suốt, ngay cả chiêu vô ảnh phiêu miểu chưởng khi đó cũng có thể sử dụng thành thạo rồi.
Còn khinh công, đương nhiên không cần phải nói.
Lúc này, Liễu Thúy Yên vừa mới đưa cơm về, chưa kịp chuyển đổi cơ quan.
Bởi vậy, Cổ Lạc Nhi dựa theo con đường bà vừa đi mà thuận lợi vượt qua sông.
Xuyên qua một khu rừng nhỏ, phía trước, bên cạnh một vườn rau hoa non xanh biếc, Đông Phong Túy đang ngồi trên một tảng đá lớn.
Hắn cúi đầu, giống như đang nhìn hoa non.
Lại giống như đang trầm tư.
Nghe thấy tiếng động của Cổ Lạc Nhi, Đông Phong Túy lập tức ngẩng đầu.
Trong mắt hắn, tất cả đều là mừng rỡ.
Cổ Lạc Nhi đứng khựng lại.
Nàng cũng không biết mình bị làm sao lại chạy tới đây.
Làm việc như không dùng đến não.
Cái này tên đáng giận này, nàng còn gặp hắn để làm gì?
Cổ Lạc Nhi xoay người định trở về.
Đông Phong Túy phi thân tới, bắt lấy nàng.
"Lạc Nhi, là ta nói lung tung, nàng đừng tức giận."
Cổ Lạc Nhi muốn tránh khỏi tay hắn, Đông Phong Túy vẫn như thường không chịu buông ra.
"Ta không phải thần tiên tỷ tỷ của chàng, chàng ôm ta làm gì? Ta, ta tới chỉ muốn nói, từ nay về sau, ta và chàng không liên quan đến nhau nữa."
"Lạc Nhi, " Đông Phong Túy cười khổ nói, "Ta không coi nàng như thế thân của thần tiên tỷ tỷ. Ta chỉ yêu nàng, không phải nàng ấy."
Cổ Lạc Nhi cắn chặt môi không lên tiếng.
Đông Phong Túy tách khỏi Cổ Lạc Nhi một lúc, đã làm rõ suy nghĩ của mình, nghĩ nên nói như thế nào mới phải.
"Lạc Nhi, thần tiên tỷ tỷ chỉ là lúc ta bảy tuổi được nhìn, nàng che mặt, ngay cả hình dáng của nàng ấy ta cũng không biết. Tổng cộng chỉ nói hai câu, nàng ấy đã bay về trời. Nàng nói ta có thể yêu nàng ấy sao?"
Cổ Lạc Nhi chua lòe chua loét nói: "Vậy cũng khó nói, nói không chừng chàng đối với người ta nhất kiến chung tình ấy."
"Khi đó ta mới bảy tuổi, đứa trẻ bảy tuổi hiểu được tình yêu là gì sao? Đối với nàng ấy, ta chỉ xuất phát từ tâm lý sùng bái và tò mò."
Cổ Lạc Nhi không lên tiếng.
Trong lòng suy nghĩ, Đông Phong Túy nói, hình như cũng không phải không có lý.
Một đứa trẻ bảy tuổi, thấy tiên tử bay trên trời, sao có thể không bị kích động?
Thật ra, mình hồi bé, không phải cũng đã vụng trộm thích mấy chàng trai khác sao?
Thích đại minh tinh trên màn ảnh, thích cậu bé nhà bên, thích bạn nam học cùng, còn thích ca sĩ lang thang hát rong trên phố nữa.
Đương nhiên, nàng chỉ lén thích họ ở trong lòng.
Nàng chưa từng nói yêu ai.
Thậm chí, ngay cả bạn nam học cùng lớp nàng từng thích thổ lộ với nàng, nàng cũng rất bình tĩnh mà cự tuyệt.
Không biết như thế nào, chỉ là muốn cự tuyệt.
Thật sự chưa bao giờ nghĩ muốn phát triển quan hệ yêu đương với cậu ấy.
Có lẽ, cũng không được gọi là thích, chỉ có thể gọi là rung động của tuổi trẻ thôi.
Nghĩ như vậy, Cổ Lạc Nhi bình tĩnh hơn rất nhiều.
Đông Phong Túy ôm chặt nàng, nhẹ giọng nói bên tai nàng.
"Lạc Nhi, ta thừa nhận, vừa nhìn thấy nàng, thực sự ta không thích nàng. Phong nàng làm Tiên phi, chẳng qua chỉ cảm thấy thú vị. Nhưng về sau, bất tri bất giác lại bị nàng thu hút, trong lòng chỉ có nàng, không chứa thêm được người khác."
"Vậy thần tiên tỷ tỷ của chàng?"
"Vừa rồi nàng hỏi, ta nghĩ đến dáng vẻ nàng khi mới đến, mới nhớ ra nàng ấy."
Đúng là, thời gian này hắn chưa từng nghĩ đến nàng ấy.
Hình ảnh thần tiên tỷ tỷ trong lòng hắn dần dần phai nhạt.
"Nếu có một ngày, nàng lại trở về tìm chàng thì sao?"
"Lạc Nhi, ta đã nói rồi, người ta yêu là nàng. Nàng ấy không liên quan gì đến ta. Nếu như nàng ấy thật sự đến tìm ta, ta sẽ khoản đãi như khách quý. Còn cái khác, tuyệt không có khả năng."
"Lạc Nhi, nói cho ta biết nàng là ai."
Cổ Lạc Nhi bỗng nhiên không muốn nói, cái gì cũng không muốn nói.
Làn gió thật ấm áp, cái ôm này ấm áp, khiến cho nàng có chút lười biếng.
Giải thích lai lịch của mình, phải nói thật dài dòng.
Rất mệt.
"Sau này hãy nói đi."
"Nàng nói, chúng ta còn có sau này?"
Đông Phong Túy lập tức bắt lấy cán chuôi trong lời nàng.
Hắn không quan tâm Cổ Lạc Nhi từ đâu đến, không quan tâm quá khứ của nàng, nhưng hắn quan tâm tương lai của nàng và hắn.
Giọng Cổ Lạc Nhi buồn bực hỏi: "Sao chàng lại mặc bộ y phục này? Sao không mặc y phục sư phụ làm cho chàng?"
Vừa mới liếc mắt thấy Đông Phong Túy, nàng liền nhìn thấy, hắn lại mặc lại bộ y phục ban đầu.
"Bởi vì, y phục này là nàng giặt cho ta."
"Thiệt cho chàng cũng có thể tìm được nó."
"Chỉ cần có liên quan đến nàng, ta sẽ không buông tay."
Cổ Lạc Nhi tránh khỏi Đông Phong Túy, đi đến bên cạnh vườn rau, ngồi xổm xuống, chọn ra một ngọn tốt nhất.
Sau đó nhổ nó lên.
"Nàng muốn ta ăn nó à?"
Đông Phong Túy thích thú hỏi.
Vừa rồi, ăn đồ Cổ Lạc Nhi làm riêng cho hắn, hắn cũng rất khốn khổ.
Có điều, khổ này cũng có giá trị.
Chỉ cần Cổ Lạc Nhi không giận hắn, chịu trở lại bên cạnh hắn, chịu ăn chút khó ăn thì có sao?
Cổ Lạc Nhi oán trách nói: "Món ăn vừa rồi, sao chàng vẫn ăn? Không sợ bỏng miệng à?"
"Chỉ cần là nàng làm, ta sẽ ăn."
Cổ Lạc Nhi bị hắn khiến cho triệt để không nói được.
Mặc kệ hắn nói thật hay giả, nàng vẫn thích nghe.
"Lạc Nhi, nàng nhổ nó để làm gì?”
Đông Phong Túy nhìn Cổ Lạc Nhi cẩn thận nâng mầm “rau” trong tay, không hiểu nàng muốn làm gì.
Nếu nàng muốn ăn nó, một khúm nhỏ như vậy đâu có đủ.
"Ta muốn trồng vào trong chậu, vĩnh viễn mang theo bên cạnh."
Cổ Lạc Nhi son sắt tuyên bố.
"Lạc Nhi, đây là rau. Sống không được bao lâu đâu."
Cho dù hắn chưa ăn qua món này, nhưng vẫn hiểu được một chút về rau.
Nghe nói, thông thường rau chỉ có thể sống được một mùa, nở hoa kết hạt rồi xong.
Cổ Lạc nhi lườm hắn một cái.
"Chàng ngốc, đây là hoa. Sư phụ đưa cho chàng hạt giống kim quế, có thể sống được rất nhiều năm."
Đông Phong Túy chỉ biết ngây ngô cười.
"Còn ngây ngô cười gì chứ? Chàng không phải muốn ra ngoài sao?"
"Sư phụ chịu thả chúng ta đi? Nhanh như vậy sao?"
"Sao vậy, chàng còn không nỡ đi?"
"Chỉ cần ở cùng nàng, ở đâu cũng giống nhau."
Đông Phong Túy kéo Cổ Lạc Nhi, đi tìm Liễu Thúy Yên.
Phải đi, đúng là có chút không nỡ.
Những khảo nghiệm này của Liễu Thúy Yên, làm cho hắn và Cổ Lạc Nhi càng thêm gắn bó.
Khi Liễu Thúy Yên nhìn thấy bọn họ sóng vai xuất hiện trước mặt vốn đã sớm chuẩn bị tâm lý, chỉ nói một câu.
"Lạc Nhi, ăn no rồi hãy lên đường."
Cổ Lạc Nhi cũng rất thương cảm.
Thời gian qua, Liễu Thúy Yên đối với nàng rất tốt, giống như bà nội vậy.
Cổ Lạc Nhi chưa từng nhìn thấy bà nội, trong tiềm thức đã coi Liễu Thúy Yên làm bà nội của mình.
"Sư phụ, hay là, bà cùng chúng con ra ngoài đi. Ở nơi này lâu, cũng rất buồn."
Liễu Thúy Yên thương cảm lắc đầu.
"Không, ta không đi đâu cả. Lạc Nhi, sau này con đến thăm sư phụ thì tốt rồi."
Bà hận Tiết Lệnh Phi vô cùng, nhưng cũng vô cùng thương hắn.
Đời này, bà và hắn dây dưa không rõ.
Dù hắn đã qua đời vài chục năm nay.
Được Liễu Thúy Yên chỉ đường, Cổ Lạc Nhi và Đông Phong Túy ra khỏi sơn cốc.
Trở lại phố xá sầm uất xôn xao, tựa như đang nằm mơ vậy.



Chương 154: Đến nơi hẹn 2
"Bây giờ chúng ta đi đâu?"
Cổ Lạc Nhi nâng chậu hoa kim quế non trên tay, hỏi Đông Phong Túy.
Đông Phong Túy nhìn về phía Cô Hồng bảo xa xa.
Nói: "Xem ra, chúng ta buộc phải đến Ma Thiên nhai rồi."
Hắn và Lãnh Dạ đã từng hẹn, phải đi Ma Thiên nhai, Lãnh Dạ mới đưa giải dược cho Cổ Lạc Nhi.
Giờ phút này, cho dù Lãnh Dạ ở Cô Hồng bảo, với tính cách y, nhất định sẽ không đưa Cổ Lạc Nhi giải dược.
Mà thời gian có hạn, bọn họ không có thời gian đi tìm Nhiễm Sương công tử.
"Ma Thiên nhai có xa lắm không? Lãnh Dạ nhất định sẽ đi chứ?"
"Ma Thiên nhai rất xa, cưỡi ngựa khoảng nửa tháng. Lãnh Dạ nhất định sẽ đi, nói không chừng y đã đi."
Đông Phong Túy không đi Ma Thiên nhai luôn, mà trước tiên tới Cô Hồng bảo thám thính tin tức.
Quả nhiên Lãnh Dạ đã rời khỏi bảo.
Y để lại lời, muốn Đông Phong Túy đến Ma Thiên nhai tìm y.
Vì vậy, Đông Phong Túy và Cổ Lạc Nhi cùng cưỡi ngựa, tiến về phía Ma Thiên nhai.
Gió mát hiu hiu, thổi lên người, vô cùng thoải mái.
Cổ Lạc Nhi nhớ lại mấy ngày đêm bị Lãnh Dạ bắt cóc.
Nàng lúc ấy, chỉ muốn tìm cách chạy trốn, tìm cách lề mề, để Đông Phong Túy mau chóng đuổi theo.
Hiện giờ, nàng lại cùng sóng vai với Đông Phong Túy đi về phía trước.
Tâm tình đúng là một trời một vực.
"Đông Phong Túy, Ma Thiên nhai rốt cuộc là nơi nào? Sao Lãnh Dạ lại muốn chàng đi?"
Cổ Lạc Nhi không nén được tò mò hỏi.
Vấn đề này nàng đã muốn hỏi từ lâu.
Nhưng luôn bị mấy việc làm chậm trễ.
"Ma Thiên nhai hang ổ của Hắc Ma lão quái, Lãnh Dạ muốn ta cùng y tiêu diệt lão ấy."
"Hắc Ma lão quái là ai?"
Cổ Lạc Nhi chưa từng nghe đến.
"Hắc Ma lão quái là một nhân vật rất đáng sợ. Thế lực của lão trải khắp thiên hạ, chuyên làm việc ác, ta đã sớm muốn diệt trừ lão. Thực ra, cho dù Lãnh Dạ không tìm ta, nói không chừng ta cũng sẽ tìm y."
"Ngay cả chàng cũng không thể diệt trừ lão sao?"
Cổ Lạc Nhi kinh ngạc hỏi.
Trong ấn tượng của nàng, Đông Phong Túy hợp cùng Đạp Tuyết công tử, như vậy, thiên hạ này không có chuyện gì mà hắn không làm được.
Không nghĩ tới, hắn phải liên thủ với Lãnh Dạ, mới có thể đối phó với Hắc Ma lão quái.
Đông Phong Túy thở dài.
"Mấy năm nay, ta đã phái không ít người đi tiêu diệt thủ hạ của Hắc Ma lão quái. Nhưng diệt một đám, lão ta lại bồi dưỡng một đám, căn bản tiêu diệt không hết. Tiếp tục tiêu diệt, chỉ không công hại những bang chúng vô tội. Cho nên, nhất định phải tiêu diệt chính Hắc Ma lão quái."
"Bản lĩnh của lão lớn như vậy? Vì sao những người ấy cam tâm bán mạng cho lão?"
"Bởi vì lão có một tuyệt kế, nhiếp hồn đại pháp."
"Nhiếp hồn đại pháp?"
Cổ Lạc Nhi hít một hơi lạnh.
Thật là công phu khủng khiếp.
"Đúng vậy, " Đông Phong Túy thở dài, "Cho nên, bang chúng bị lão mê hoặc mới có thể cam nguyện bị lão sắp xếp. Thật ra, bang chúng của lão đều là dân chúng vô tội. Ta không thể tiếp tục tiêu diệt những người ấy."
Cổ Lạc Nhi hiểu được ý tứ của Đông Phong Túy.
Bang chúng của Hắc Ma lão quái vốn vô tội, vốn không đáng chết.
Mà tiếp tục tiêu diệt bọn chúng, Hắc Ma lão quái sẽ sát hại càng nhiều dân chúng vô tội hơn.
Vì vậy, nhất định phải diệt trừ được Hắc Ma lão quái.
Cổ Lạc Nhi hết sức đồng ý cách làm này.
Còn nhớ ở thời không nàng, thường nhìn thấy một vài nhi đồng tàn tật ngồi bên đường xin tiền.
Hai mắt rưng rưng vô tội nhìn người qua đường, thường làm cho rất nhiều người thương cảm.
Nhưng Cổ Lạc Nhi không cho bọn trẻ, chính là không cho.
Bởi vì nàng biết, sau lưng mấy đứa trẻ ấy, có một bàn tay tội ác khống chế bọn chúng.
Tiền ấy không phải đưa cho bọn trẻ, mà là cho những kẻ đứng sau bọn chúng.
Nếu như, được cho nhiều tiền, những kẻ kia sẽ thấy dễ dàng, bàn tay tội ác sẽ càng vươn ra làm hại nhiều đứa trẻ vô tội hơn.
"Lạc Nhi, nàng đang nghĩ gì vậy?"
Đông Phong Túy thấy Cổ Lạc Nhi thất thần, không nhịn được hỏi nàng.
Cổ Lạc Nhi lấy lại tinh thần, đáp: "Ta đang nghĩ, chàng nói rất đúng, nhất định phải diệt trừ Hắc Ma lão quái mới được."
Đông Phong Túy lại trở về trạng thái đạm mạc, hắn nhíu mày, có vẻ như tâm tình rất nặng nề.
Cổ Lạc Nhi đoán rằng, nguyên nhân nhất định là vì khó đối phó với Hắc Ma lão quái.
"Vì sao nhất định phải chọn thời điểm này để đi?"
"Bởi vì, nhiếp hồn đại pháp Hắc Ma lão quái luyện có một đặc điểm, cứ bốn năm một lần, công lực của hắn sẽ dần yếu đi, sau đó lại khôi phục."
"Ngày mà chàng và Lãnh Dạ giao hẹn, chính là ngày nhiếp hồn đại pháp của lão yếu nhất?"
Đông Phong Túy gật gật đầu.
"Không phải yếu nhất, mà là hoàn toàn mất đi."
Bốn năm trước, hắn đã từng đến Ma Thiên nhai một lần.
Đáng tiếc, mất đi nhiếp hồn đại pháp võ công của Hắc Ma lão quái vẫn rất cao cường.
Khi đó võ công của Đông Phong Túy không bằng hiện tại, hơn nữa còn đơn độc đấu với Hắc Ma lão quái, bởi vậy không thắng nổi lão.
Thiếu chút nữa bị đánh rơi xuống núi.
Bốn năm qua, võ công của hắn so với năm đó mạnh hơn rất nhiều.
Nhưng hắn vẫn không dám xem thường.
Đoán chừng suy nghĩ của Lãnh Dạ cũng giống hắn.
Bởi rằng, theo hắn biết, sau đó Lãnh Dạ đã từng đi tìm Hắc Ma lão quái.
Kết quả không nhìn cũng biết, Hắc Ma lão quái vẫn yên ổn sống tốt, làm hại thế gian.
"Còn có những người khác đi tìm Hắc Ma lão quái sao?"
Cổ Lạc Nhi suy nghĩ, nếu như nhiều người đi, mọi người liên thủ, cơ hội thắng sẽ lớn hơn một chút.
Đông Phong Túy cười khổ nói: "Rất khó nói. Bốn năm nay thế lực của Hắc Ma lão quái ngày một lớn, nếu không nắm chắc tuyệt đối, không người nào dám đấu với lão. Sợ sau này lão trả thù."
Cổ Lạc Nhi im lặng gật đầu.
Đúng vậy, cũng chỉ có Đông Phong Túy và Lãnh Dạ mới không sợ lão ta trả thù.
"Đông Phong Túy, chúng ta tìm một nơi không có ai, chàng đánh với ta một trận đi, được không?"
Cổ Lạc Nhi hi vọng.
Nàng theo học Liễu Thúy Yên đến nay, chưa từng được động tay với người khác, không biết trình độ của mình thế nào.
Đông Phong Túy kinh ngạc nhìn nàng một cái, lập tức hiểu ý của nàng.
"Hai chúng ta luận bàn một chút không thành vấn đề. Nhưng nàng không thể đánh hết sức được với ta."
"Tại sao? Ta không cần chàng hạ thủ lưu tình."
Đông Phong Túy vui vẻ mỉm cười.
"Quan hệ của chúng ta không giống bình thường, nàng cam lòng đánh ta sao?"
"Ai da, đến lúc nào rồi, chàng vẫn còn trêu chọc ta."
Cổ Lạc Nhi bất mãn.
Chẳng lẽ, đến cao Ma Thiên nhai, muốn nàng ở một bên đứng nhìn hắn cùng Lãnh Dạ đấu với Hắc Ma lão quái?
Nàng đã nghe sư phụ nói, công phu của nàng hiện giờ tuyệt không bại bởi tuyệt đỉnh cao thủ trên giang hồ.
Chỉ kém vì không có kinh nghiệm thực chiến.
Đông Phong Túy trầm ngâm nghĩ một lát, mỉm cười.
"Lạc Nhi, nàng yên tâm, dọc theo đường này, ta sẽ nhường nàng chơi đủ."
Cổ Lạc Nhi nghe thấy mà mặt hơi nóng lên.
Lời này hình như có chút mập mờ?
"Lạc Nhi, đang nghĩ gì vậy? Mặt đỏ lên rồi này?"
Đông Phong Túy không ý thức được ý vị mập mờ trong lời của mình, thấy biểu hiện của Cổ Lạc Nhi cảm thấy rất ngạc nhiên.
Đánh vài trận có thể khiến nàng vui như vậy?
Cổ Lạc Nhi tâm tình rất tốt.
"Ta đúng là muốn chơi đủ."
Kéo dây cương, cười khanh khách, cưỡi ngựa chạy thật xa.
Đông Phong Túy lúc này mới tỉnh táo lại, hóa ra, “chơi” ở đây không phải chơi đùa kia.
Khó trách mặt cô gái nhỏ này lại phiếm hồng, hóa ra trong đầu đang nghĩ linh tinh.
Được lắm, nàng chịu chơi, hắn cầu còn không được, hai người bọn họ đã sớm nên chơi đùa thật sự.
Xem ai chơi đùa ai.
Đông Phong Túy kéo dây cương, đuổi theo.
Ngày hôm sau, đang đi trên con đường núi, Đông Phong Túy đề nghị.
"Chúng ta lên trên núi chơi đi."
Cổ Lạc Nhi vừa nghe, mặt lập tức lại đỏ.
Cái tên này, tối hôm qua còn không chưa nghịch đủ, vẫn muốn lên trên núi nghịch sao?
Chẳng biết thẹn là gì.
Tối hôm qua, Đông Phong Túy rất tự giác ở cùng nàng một phòng, hơn nữa còn ngủ chung trên một chiếc giường.
Cổ Lạc Nhi vốn không thấy lạ, nàng đã quen làm gối ôm của hắn.
Chính là, tối hôm qua Đông Phong Túy không giống với trước đây, hai tay rất không thành thật.
Cổ Lạc Nhi muốn kéo tay hắn ra.
Sẵng giọng: "Chàng làm gì thế?"
Đông Phong Túy khinh khích cười trộm.
"Nương tử, nàng không phải muốn chơi đủ với vi phu sao? Cứ việc phóng ngựa lên đây đi."
Cổ Lạc Nhi thoáng cái đỏ thẫm mặt.
Biết ngay cái tên này không trong sáng mà, lý giải ý tứ trong lời nàng tốt đấy.
Có điều, nàng chỉ muốn trêu trọc hắn thôi.
Nàng còn chưa chuẩn bị sẵn sàng.
Đông Phong Túy khích nàng.
"Sao thế? Không dám? Ban ngày ai nói muốn chơi đủ với ta? Hóa ra, có tà tâm nhưng không có gan tặc."
Cổ Lạc Nhi bị hắn khích đểu, ôm lấy hắn, dữ tợn cắn một miếng trên mặt hắn.
Hung dữ nói: "Ai nói ta không có gan? Hừ hừ, mi hãy nếm thử lợi hại của bổn cô nương đây."
Đông Phong Túy sục sôi nhiệt huyết.
Dáng vẻ lại giả vờ sợ hãi: "Ta rất sợ đó."
Cổ Lạc Nhi cười ha ha, học dáng vẻ lưu manh trong truyện.
"Chàng sợ sao? Không kịp rồi. Chàng kêu đi, kêu vỡ họng cũng không có ai đến cứu chàng đâu."
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .